Thứ Tư, tháng 9 13, 2017

Nhớ mưa

Hoa Pohutukawa
(Cây này còn gọi là New Zealand Christmas Tree)
(Taken on my trip back there in Dec, 2009)


Nhớ mưa
Ca sỹ: Mỹ Linh

Ngồi bên hiên lắng nghe mưa rơi
Chiều mình em ngồi bên quán vắng
Giọt cà phê đắng hơn trên môi
Em lắng nghe từng tiếng chiều rơi

Lại một ngày nữa đang trôi qua
Lại một ngày rời xa mãi mãi
Vì cuộc đời vốn không như mơ
Em vẫn biết rằng sẽ lìa xa

Một mình nơi đây im nghe tiếng mưa
Rồi nghe tiếng trái tim em đang vụn vỡ
Vẫn biết thế rồi sao vẫn đau lòng
Không muốn tin anh nay đã xa rồi

Một mình nơi đây im nghe tiếng mưa
Từng ngày qua trong em còn mãi những tiếc nuối
Tiếng mưa đã ngừng rơi mà trái tim còn buồn

Mùa đông qua những cơn mưa phùn
Lạnh lùng thêm dọc con phố vắng
Ào ạt rơi những cơn mưa hè
Tháng sáu mưa nhiều người đã vắng xa nơi đây mình em

Một mình nơi đây im nghe tiếng mưa
Rồi nghe tiếng trái tim em đang vụn vỡ
Vẫn biết thế rồi sao vẫn đau lòng
Không muốn tin anh nay đã xa rồi

Một mình nơi đây im nghe tiếng mưa
Từng ngày qua trong em còn mãi những tiếc nuối
Tiếng mưa đã ngừng rơi mà trái tim còn buồn

Từng ngày qua đi em vẫn chờ
Chờ mong từng tiếng mưa rơi ở tận xa xôi nơi nào
để con tim không còn buồn đau nữa

(Trong album Tóc Ngắn Acoustic)

http://www.youtube.com/watch?v=nPrR6MPgY0g

Read More!

Chủ Nhật, tháng 10 09, 2011

Singapore (7)


Hot chilli chocolate
(served at a cafe in Lygon St, downtown Melbourne)


Viết tiếp về những cái mình không thích ở Singapore:

1. Taxi: Một cái khổ ở Sin là bình thường thì taxi chạy đầy đường nhưng hễ lúc cần thì không bao giờ gọi được. Không phải chỉ vào giờ cao điểm mà vào bất cứ giờ nào. Có lần mình cần ra sân bay lúc 1h trưa mà gọi 5-6 hãng đều không có xe. Chả hiểu tài xế trốn đâu hết?

Đi taxi cuối tuần mới gọi là kinh hoàng. Từ 10h đêm trở đi là vô cùng khó bắt taxi. Các điểm đón taxi đều đông kín những người đứng xếp hàng chờ xe trả khách. Có lúc phải chờ cả tiếng đồng hồ mới đến lượt. Gọi xe lúc này cũng khó vì hầu như các hãng đều book kín.

Có lần mình giở trò láu cá, tìm 1 khách sạn gần nhất để đón taxi ở sảnh, hòng trốn xếp hàng, nhưng mà cũng hên xui. Có lúc thì có xe ngay. Có lúc cũng phải chờ cả tiếng. Và gọi xe thì luôn luôn không có.

Mình phát hãi vụ chờ taxi ở Sin. Cho nên nhiều khi về khuya mà vẫn "nghiến răng" đi bus or MRT.

2. Cà phê kiểu Sin thật là kinh khủng.

Singapore cũng có Starbuck & Coffee Bean. Nếu mua cà phê ở đây thì họ sẽ pha theo tiêu chuẩn phương Tây, rất ổn.

Nhưng nếu trót mua cà phê ở các hawker's centre thì bạn phải biết tiếng Singlish để lựa chọn đúng kiểu cà phê bạn muốn. Tiếng Singlish có hàng chục từ chỉ các kiểu pha chế cà phê khác nhau:

  • Kopi, coffee with condensed milk
  • Kopi-gau, coffee with condensed milk in strong brew – "gau" (Chinese: ; pinyin: hòu) means "thick" in Hokkien
  • Kopi-po, coffee with condensed milk in weak brew – "po" (Chinese: ; pinyin: báo) means "thin" in Hokkien
  • Kopi-C, coffee with evaporated milk
  • Kopi-C-kosong, coffee with evaporated milk and no sugar - "kosong" means "empty" or "nothing" in Malay
  • Kopi-O, coffee with sugar only - means "coffee black" colloquially
  • Kopi-O-kosong, coffee without sugar or milk
  • Kopi-O-kosong-gau, a strong brew of coffee without sugar or milk
  • Kopi-bing or Kopi-ice, coffee with milk, sugar and ice
  • Kopi-siu-dai, coffee with less sweetened milk
  • Kopi-gah-dai, coffee with extra sweetened milk
(Theo wikipedia)

Các bạn Sin giống các bạn VN ở chỗ pha cà phê sữa bằng sữa đặc. Nhưng các bạn lại hay pha quá tay. Nên uống cà phê sữa kiểu Sin giống như uống sữa đặc có mùi cà phê, chứ không phải là uống cà phê sữa nữa. Nó ngọt khé cổ. Và thật sự là rất khủng khiếp.

Sau vài lần phải uống cái thứ cà phê đó mình mới biết nếu muốn gọi cà phê pha sữa tươi thì phải nói rõ là "Kopi C".

Nhưng nhìn chung là mình give up. Thèm cà phê, nhất định chỉ uống Starbuck hay Coffee Bean mà thôi.

3. Ăn sáng kiểu Sin.

Mình nói rõ là mình chỉ ghét một món duy nhất trong bữa sáng kiểu Sin thôi, đó là món soft-boiled egg. Yuk!!!

Bữa sáng kiểu ăn nhanh của người Sin có một món gọi là kaya toast, tức là bánh mỳ kẹp mứt làm từ dừa, ăn kèm trứng luộc chưa chín rưới xì dầu!!

Nhớ là trứng luộc chưa chín chứ không phải trứng lòng đào nhé. Tức là đập quả trứng ra thì lòng trắng lòng đỏ vẫn còn chảy tong tong xuống bát ý. Người ta sẽ chấm bánh mỳ vào cái nước trứng đó. Thậm chí còn bưng bát lên húp sùm sụp nữa cơ.

Thật sự là khủng khiếp. Lần đầu tiên mình không biết nên suýt ngất khi đập quả trứng. Và mình đã bê bát trứng ra bắt đền nhà hàng trong sự ngỡ ngàng của những người xung quanh :D.

Những lần sau mình toàn phải từ chối quả trứng, nếu như nhà hàng kiên quyết lắc đầu không cho mình một quả trứng luộc kỹ (hard-boiled) :D.

4. Sầu riêng.

Mình nghĩ mình là người khá cởi mở về mặt ăn uống. Vứt mình ở đâu mình cũng sống được vì dễ thích nghi với thức ăn đồ uống. Thậm chí có thể thỏa hiệp 1 số nguyên tắc ăn uống, ví dụ sẵn sàng ăn phở với giá sống và rau húng, cùng tương đen tương đỏ, ăn canh cá biển nấu ngọt, hay uống sô-cô-la pha ớt (*) :P.

Nhưng có một thứ mình không bao giờ thỏa hiệp được, đó chính là sầu riêng.

Mới ngửi mùi mình đã muốn chết. Thế mà ngày nào cũng phải ngửi cái mùi đó khắp nơi nơi: bến tàu bến xe, chợ ướt, siêu thị, vv.

Mình chỉ ước người ta cấm món sầu riêng để đỡ làm khổ cái mũi của mình. Nhưng mà có lẽ điều ước đó rất viển vông.

Người Sin và người Malay nghiền món này đến mức còn có món sô-cô-la sầu riêng!!

Do vậy mình sẽ không khi nào thoát được món này nếu còn sống ở đây!!

Ghi chú

(*) Món sô-cô-la ớt này mình đã từng nếm ở 1 hiệu cà phê trên phố Lygon, khu downtown Melbourne.

Xem phần 1 ở đây.

Xem phần 2 ở đây.

Xem phần 3 ở đây.

Xem phần 4 ở đây.

Xem phần 5 ở đây.

Xem phần 6 ở đây. Read More!

Chủ Nhật, tháng 8 07, 2011

Singapore (4)

Post vài cái ảnh rồi viết tiếp note về S'pore. Xem phần 1, phần 2 & phần 3.

 East Coast Park
 Sentosa

 Bintan, Indonesia (cách S'pore 45' đi phà)

 Chínese Garden

Nhà hàng Marché ở ga Sommerset
 Món súp nấm của Marché

Món súp nấm mình tự nấu theo công thức Thụy Sĩ chính hiệu  ;)

 Món cua ớt "quốc hồn quốc túy" của S'pore

Đây là một bữa ăn đặc ... Tàu ở hawker centre.
Đĩa cua bên tay trái chính là món cua hạt tiêu.

Một phòng hậu phẫu tư ở BV ĐH Quốc Gia S'pore. 
Phòng bệnh này có giá hơn $100SGD/ ngày.
Có TV màn hình LCD, phòng tắm và vệ sinh riêng, rất sạch sẽ

 Vịnh Marina lúc chiều xuống

Và tổng duyệt cho ngày Quốc Khánh 9/8/ 2011

Chúc mừng sinh nhật lần thứ 46 của S'pore!
Read More!

Chủ Nhật, tháng 7 31, 2011

Singapore(1)

Tháng Bảy năm nay là tròn 3 năm mình sống ở Singapore. Hai tháng nữa cũng là tròn 2 năm mình trở thành Singaporean PR, mà theo luật, đã đủ điều kiện để nộp đơn vào quốc tịch :P (*).

Muốn viết lại những quan sát của mình về đất nước, con người và cuộc sống nơi đây. Nhiều người quen của mình vẫn chê Singapore là một đất nước buồn chán, tẻ nhạt, chả có gì ngoài các tòa nhà cao tầng và trung tâm mua sắm. Nhưng mình không nghĩ như vậy. So với Hà Nội, Singapore có nhiều thứ để làm hơn (mình không nói về mua sắm). Cuộc sống ở đây cũng bình yên hơn rất nhiều.

Trước hết mình viết về những điều mình thích ở Singapore.

1. Singapore là một đất nước thân thiện với thiên nhiên, ở đâu cũng bắt gặp màu xanh của cỏ cây hoa lá. Đất ở đây đắt như vàng, nhưng không vì thế mà người Singapore tranh thủ từng m2 đất để xây cao ốc. Ngược lại, họ vẫn để ra những khoảng đất trống để trồng cây, trồng cỏ và làm công viên. Vì vậy mà tuy đất chật người đông, không khí vẫn thoáng đãng. Mình không có cảm giác ngột ngạt như khi ở HN.

Ở Singapore rất hiếm người có nhà mặt đất như ở VN vì rất đắt. Phần lớn mọi người sống ở các khu chung cư (condo hoặc HDB). Trước đây nghĩ đến chung cư là mình hay nghĩ đến những khu nhà mọc san sát nhau, không có thiên nhiên, tẻ nhạt và thô cứng. Nhưng có lần đến nhà một người bạn chơi mình đã thay đổi suy nghĩ. Bạn mình sống ở Bukit Gombak. Cửa sổ phòng ngủ của bạn nhìn ra một ngọn núi, một cánh rừng và một hồ nước, vô cùng là xanh tươi và bình yên. Bạn bảo ở S'pore có rất nhiều những khu chung cư "phong thủy" như vậy. Nếu định cư ở đây chắc mình cũng phải mua một căn hộ như vậy, vì nó quá tuyệt vời.

Khu nhà mình ở hiện nay cũng rất nhiều cây cối. Từ cửa sổ mình nhìn ra là một màu xanh bình yên. Những buổi sáng cuối tuần vắng vẻ còn có thể nghe thấy chim hót và quạ kêu. Đôi khi còn nhìn thấy những con khỉ nghịch ngợm nhảy nhót trên đường đi làm về, rất thích.

Thiên nhiên là một điều không thể tìm được ở Hà Nội. Trong khi ở đây thì không hề thiếu. Mình thích nhất là những buổi chiều đi bộ thể dục được ngửi mùi thơm ngát rất dễ chịu của cỏ. Một điều lạ là, ở Hà Nội cũng có nơi có cỏ, nhưng không bao giờ mình ngửi được mùi cỏ cả. Có lẽ vì HN ô nhiễm quá chăng?

Nhiều người vẫn nói ở VN có tiền là có tất cả. Mình thấy không đúng. Có một thứ mà ở VN dù có tiền cũng không mua được, đó là chất lượng cuộc sống. Có tiền cũng chỉ làm được cho ngôi nhà của mình sạch đẹp, nhưng bước chân ra khỏi cửa là kinh hoàng rồi.

2. Điều thứ hai mình thích ở đây là sự đa dạng và phong phú về ẩm thực. S'pore là một đất nước đa văn hóa, đa sắc tộc. S'pore có 3 nhóm sắc tộc chính, đó là người Hoa (chiếm đa số), người Mã Lai, người Ấn Độ, ngoài ra còn một bộ phận không nhỏ dân nhập cư và người nước ngoài đến đây làm việc từ khắp nơi trên thế giới. Do đó ẩm thực cũng vô cùng ... đa văn hóa và đa sắc tộc. Muốn ăn đồ Thái, Hàn, Nhật, Việt, Pháp, Ý, Thụy Sỹ, thậm chí ... Hungary cũng có. Người S'pore ăn hàng rất nhiều. Hầu như họ không nấu ăn ở nhà mà đi ăn hàng, vì đồ ăn phong phú và dễ tìm quá đi. Ở bất cứ khu mua sắm và khu chung cư nào cũng có food court/ hawker centre (như kiểu các quán ăn bình dân ở VN). Nhà hàng cũng có ở khắp nơi, đủ chủng loại, từ bình dân đến cao cấp.

Có một nhà hàng Thụy Sỹ mà mình vô cùng thích tên là Marché ở gần ga Sommerset. Nhà hàng này độc đáo ở chỗ nó được bố trí như một cái chợ ẩm thực. Khách vào được phát thẻ từ, sau đó đi dạo quanh chợ, muốn ăn gì thì đưa thẻ để quẹt, khi ra khỏi cửa hàng sẽ thanh toán một thể. Các món ăn ở đây được đầu bếp làm tại chỗ, ngay trước mặt khách, do chính khách tự tay chọn thực phẩm. Nhà hàng này có món súp nấm rất ăn với bánh mỳ nóng rất tuyệt vời. Tuyệt đến nỗi ăn xong mình phải hỏi ngay một người bạn lấy chồng Thụy Sỹ để xin công thức nấu. Bạn G. nhà mình cũng cực kỳ mê món này, mỗi lần sang toàn đòi mình nấu cho ăn. Nhưng mình lười, nấu mỗi một lần, còn lại thì toàn dắt ra Marché chén hehe. Súp nấm béo ngậy và thơm mùi kem tươi, ăn nóng, trong nhà hàng bày trí rất ấm cúng với bàn ghế bằng gỗ mộc, có cảm giác như đang đi nghỉ đông trong một căn nhà gỗ trên núi ở Thụy Sỹ vậy.

Nhà hàng này còn có món thịt cừu nướng và cơm rang Tây Ban Nha cũng tuyệt vời. Pizza cũng tuyệt nữa. Nói chung là mình rất thích, lần nào có bạn ở VN sang cũng dẫn đến đây ăn.

Nếu muốn ăn đồ Việt Nam ở đây thì mình thích đến Indochine. Có 2 quán mà mình hay đến, một quán trên Orchard, ngay dưới tầng hầm của trung tâm mua sắm Wisma. Quán này có món nộm bưởi và gỏi cuốn cực ngon. Mình cũng hay ăn bánh xèo ở đây nữa. Quán Indochine này có nhạc sống từ sau 7h tối. Ngồi ăn, nghe nhạc và ngắm người qua lại lúc chập choạng tối là một cái thú. Quán Indochine kia gần Asian Civilization Museum, ngay cạnh bờ sông. Quán nay sau 8h tối cũng có nhạc sống. Mình thích quán này vì view rất đẹp. Mình cũng thích đến đây từ chiều tối, ngồi ngắm hoàng hôn xuống rất thư giãn. Quán này có món gỏi vịt rất ngon. Phở ở cả hai quán đều ngon, ngon hơn Phở Hòa ở Holland Village rất nhiều, nhưng mà là phở nấu theo kiểu miền Nam. Mà nói chung cứ ra khỏi biên giới VN là đừng hy vọng có phở Bắc để ăn. Mình đã ăn phở ở nhiều nơi, kể cả ở "trung tâm người Việt tị nạn" ở quận 13 Paris hay khu Bolsa, quận Cam California cũng chưa bao giờ được ăn phở Bắc.

Ở food court khu mua sắm Ion cũng có 2 chỗ bán đồ Việt. Orange Lantern có món bánh mì Sài Gòn rất ngon. Nhưng gỏi cuốn thì rất chán, bún khô và rau thơm không tươi. Còn quán Vietnamese Cuisine thì có mấy món bún thịt nướng khá ngon. Phở thì tùy hôm, không phải lúc nào cũng ngon.

Món "quốc hồn quốc túy" của S'pore là món cua hạt tiêu (black pepper crab) và cua ớt (chilli crab). Có người liệt kê cả cháo ếch và laksa nữa. Cua ớt ăn ở các food court là rẻ nhất mà vẫn chất lượng. Theo một người bạn của mình thì quán cua ớt ngon nhất là ở gần ga Buona Vista. Còn cháo ếch thì mọi người hay ăn ở khu đèn đỏ Geylang. Mình thì thấy mấy món này không có gì đặc biệt nhưng mà bạn G. nhà mình thì rất khoái. Mình chỉ thích món bakuteh (súp sườn heo) và charkway teow (giống phở xào VN) của S'pore thôi, phải nói là ngon tuyệt ấy.

3. Singapore rất đông đúc, nhưng mà vẫn có thể tìm thấy những nơi vắng vẻ để uống cà phê. Quán cà phê Starbuck cuối đường Orchard là một ví dụ. Mình rất thích ngồi đây vào cuối tuần vì nó rất vắng. Ngồi nhìn nắng và hít thở không khí nhiệt đới, quên cả thời gian trôi đi. Quán này để bàn ghế tràn ra ngoài đường nên nếu không muốn ngồi điều hòa thì có thể ra ngồi vỉa hè.

Ở S'pore mình ghét nhất là suốt ngày phải ngồi điều hòa. Chỗ nào cũng điều hòa, từ văn phòng, các khu mua sắm, đến tàu điện và xe buýt. Hồi mới sang mình toàn bị ốm vì không quen. Nên thỉnh thoảng được ngồi quán ngoài vỉa hè (mà lại sạch sẽ, không có ruồi và rác như ở HN) thật dễ chịu.

(Nói thêm về điều hòa, tuy mình ghét ở trong phòng điều hòa suốt ngày nhưng cũng phải công nhận chính phủ S'pore rất khôn. Tốn tí tiền chạy điều hòa nhưng bù lại giữ được năng suất lao động :D. Trời nóng thế mà không có điều hòa thì làm sao đủ sức khỏe để làm việc, mấy ngày hè chạy nhong nhong ngoài đường ở HN mình đã hiểu ra điều ấy).

4. Ở S'pore có rất nhiều chỗ chơi. Ngược lại với suy nghĩ của nhiều người là S'pore chỉ là chỗ để mua sắm, mình thấy ở đây có rất nhiều chỗ để hoạt động ngoài trời. Một người bạn mình thường bảo, so với HN thì S'pore là chỗ rất tốt cho trẻ con, vì muốn đi biển thì có biển, muốn lên núi thì có núi, ngoài ra còn vô vàn các hoạt động bổ ích khác mà bố mẹ có thể cho các con tham gia để mở rộng kiến thức như đi bảo tàng, zoo, bird park, Science Park, vv.

Các cuối tuần có thời gian mình thích đi dạo ở Chinese garden ở gần nhà, vừa thư giãn với thiên nhiên, vừa tập thể dục luôn. Thỉnh thoảng mình cũng lên East Coast Park thuê xe đạp, đạp dọc bờ biển. Đi hết chiều dài của công viên cũng phải đến 20km. Có những đoạn bờ biển rất đẹp và vắng vẻ, có thể vứt xe ra đấy, nằm lăn ra cỏ, hay là ngồi dưới một gốc cây phi lao ngắm thuyền buồm :P. East Coast có Sea Food Village bán đồ hải sản nướng rất ngon và rẻ.

Hôm nào hứng lên nữa có thể đi phà sang đảo Pulau Ubin để đạp xe. Đảo Pulau Ubin là một hòn đảo chủ yếu chỉ có ngư dân sinh sống. Mọi thứ ở đây vẫn được giữ nguyên hiện trạng từ những năm 50, 60 của thế kỷ trước. Nên sang đến đây như là bước vào một thế giới khác vậy.

Ngoài ra, S'pore khá gần với các đảo Bintan, Batam của Indonesia nên hôm nào có hứng "xuất dương" thì có thể đi phà sang đây nghỉ ngơi. Đi sang Bintan mất 45', vé phà hạng nhất khoảng $50 (không nhớ rõ nhưng hình như là vậy). Tối thứ sáu đi, tối chủ nhật về, cũng coi như là đi nước ngoài nghỉ cuối tuần vậy :D.

(*) Luật thì là như vậy nhưng bây giờ xin vào quốc tịch không hề dễ vì chính phủ S'pore phải chịu áp lực của người dân, vốn không muốn có nhiều người nước ngoài đến sinh sống ở S'pore, nên đã thắt chặt việc nhập cư. Trước đây những người được gọi là "foreign talents" (lao động cao cấp) như mình thường được mời vào quốc tịch sau 2 năm có PR nhưng bây giờ chắc không còn chế độ "mời" như thế nữa. Read More!

Chủ Nhật, tháng 7 24, 2011

Ước mơ Việt

Đọc Chinatown (của Thuận), có đoạn này, cười muốn chảy nước mắt vì sao mà nó khắc họa đúng thế cái giấc mơ con đè nát cuộc đời con vừa tội nghiệp vừa mỉa mai của đời đời kiếp kiếp trí thức Việt:

"Bố mẹ tôi cóc cần chính trị, cóc cần biết tư bản là gì xã hội chủ nghĩa là gì, cóc cần biết Chirac Putin là một ông hay hai ông. Bố mẹ tôi chỉ cần hai chữ tương lai. Tương lai những năm tám mươi của bố mẹ tôi trọn vẹn một màu đỏ của nước Nga Xô Viết. Con gái học ở Nga, con rể cũng học ở Nga, về nước cả hai làm việc ở các bộ hoặc các trường đại học. Được vài ba năm, cả hai lại cùng thi nghiên cứu sinh, bố tôi sẵn sàng xếp hàng cả ngày mua bộ óc lợn thứ hai, mẹ tôi cũng không ngại gì cho thêm đỗ, bóc thêm kẹo mậu dịch để nấu bát chè nữa cho con rể. Tại Nga, trong khi chờ đợi bảo vệ luận án phó tiến sĩ, hai vợ chồng trẻ tranh thủ vào đảng, phó tiến sĩ kèm theo từ đảng viên mà cho lên các vi dít thì thật là lý tưởng, rồi cũng nên tranh thủ sắm cái tủ lạnh cái vô tuyến để cho vào thùng hàng biển, đừng quên chèn vào xung quanh mấy chục cái nồi hầm và vài trăm vòng bi ô tô để vô tuyến với tủ lạnh đỡ bọ công kênh ba tháng liền trên mặt nước. Nếu còn thời gian thì tại sao không cho ra đời một thằng cu cho nó biết mùi bơ sữa, cho nó bập bẹ tiếng Nga, mười tám năm nữa có quay lại cũng không bị ngơ ngơ ngáo ngáo. Về nước, hai vợ chồng trẻ nên bán đống nồi hầm và vòng bi ô tô cho đỡ cồng kềnh mà mua lấy căn hộ lắp ghép trong khu Kim Liên do kiến trúc sư Liên Xô thiết kế để tủ lạnh và vô tuyến Liên Xô có chỗ mà bày. Được vài năm, hai vợ chồng lại cùng thi nghiên cứu sinh cao cấp, nếu cần bố tôi vẫn còn đủ sức để xếp hàng mua óc lợn, mẹ tôi vẫn còn sức để nấu chè đỗ đen (...) Về nước lần thứ ba, hai vợ chồng lúc đấy vừa trạc bốn mươi, các vi dít tiến sĩ đảng viên vừa in tiếng Việt vừa in tiếng Nga đỏ chói. Vợ trưởng bộ môn, chồng trưởng phòng nghiên cứu, hoặc ngược lại, điểm này cũng không nên câu nệ lắm. Một năm vài lần vào dự tiệc Sứ quán Liên Xô, bắt tay vỗ vai chuyên gia Liên Xô, quay lại Liên Xô tham gia hội nghị khoa học, gặp lại các anh em thương vụ và sứ quán ta ở Matxcơva, nhân tiện mang giúp cho họ một ít áo phông cành mai, bút chì kẻ mắt và kính đổi màu, chả nhẽ mấy cái thùng các tông lại dùng để đựng có hai tờ giấy đánh máy đề tài nghiên cứu khoa học. Tiền rúp không nên mang về Việt Nam đề phòng Liên Xô đổi tiền lúc nào không biết. Tiền rúp nhờ các anh em thực tập sinh có nhiều thời gian rảnh rỗi xếp hàng mua hộ mấy nghìn vỉ kháng sinh giúp người bệnh trong nước bệnh gì cũng chữa bằng kháng sinh Liên Xô. Đi lại gặp gỡ như thế sáu cách tiếng Nga cũng đỡ bị quên. Hai vợ chồng nói với nhau, thỉnh thoảng đệm vài từ khờ-ra-sô, con cái vẫn hiểu vì bảy tuổi đã được gửi hết vào các lớp chuyên Nga của Hà Nội, bạn bè đến chơi cũng toàn dân khơ-ra-sô bằng đỏ Liên Xô đang nhăm nhe chức viện phó viện này, hiệu trưởng trường kia, roạt một cái trong túi rơi ra một xấp các vi dít đỏ chói tiến sĩ đảng viên. Đỏ chói như màu bố mẹ tôi vẫn tô hai chữ tương lai. Hai chữ ấy đổ kềnh đổ càng ngày Liên Xô tan rã, sinh viên thực tập sinh Việt Nam ở Nga không còn cả bắp cải mà nấu với thịt cừu. Bố mẹ tôi cho phe chủ nghĩa xã hội một giọt nước mắt còn cho hai chữ tương lai hai cái khăn mùi soa ướt. Cả tuần liền mẹ tôi ốm, bố tôi bỏ cơm, nhà như có đám. Đến ngày thứ tám, bố mẹ tôi gượng dậy. Bố mẹ tôi không khoanh tay bao giờ. Bố mẹ tôi vắt kiệt hai cái khăn mùi soa, quyết tâm tìm địa bàn mới cho hai chữ tương lai ..."

Và địa bàn mới cho hai chữ tương lai ấy giờ đây hẳn nhiên là các nước Tây Âu đang bị mê hoặc bởi mùi ê-dô-tích Á Đông, là phó mát, rượu vang, toi et moi, etc.

PS: Đọc Chinatown, ấn tượng nhất là cái humour của tác giả. Một cái humour rất Bắc Kỳ :P.



(Universal Studio in Osaka, Jul 2010)

Còn đây là ước mơ của trí ngủ Việt: chụp ảnh khoe hàng trên blog :))

Read More!

giáo dục bằng nhục hình

Không thể hiểu nổi tại sao những giáo viên có lối suy nghĩ như thế này vẫn được hành nghề:

http://www.vietnamnet.vn/giaoduc/2009/09/869335/

Sử dụng hình phạt theo lối hạ nhục chỉ chứng tỏ một điều là giáo viên đó bất lực. Cách giáo dục bằng đòn roi hạ thấp lòng tự trọng của học sinh, khiến chúng hoặc trở thành những kẻ cam chịu áp bức, hoặc trở thành những kẻ chống đối bất cần. Cả hai trường hợp đó đều là sự thất bại của giáo dục.

Gần đây Bộ GDĐT có quy định cấm giáo viên quát mắng, dọa nạt trẻ em. Tôi nghĩ quy định này cần phải mở rộng thành cấm làm nhục học sinh nói chung chứ không nên chỉ giới hạn ở việc cấm quát nạt. Việc làm nhục có thể có nhiều hình thức. Quát mắng, dọa nạt, đánh đập là hình thức dễ thấy nhất. Nhưng còn việc khiển trách cá nhân học sinh trước tập thể thì không phải ai cũng thấy là phản giáo dục. Các bạn đã từng học ở các nước tiên tiến/ có con cái đi học ở các nước tiên tiến, có bao giờ thấy giáo viên đưa bài làm của học sinh ra trước lớp để chế giễu hay không? Học sinh học lực kém, ý thức kỷ luật kém có bao giờ bị nêu danh trước toàn trường hay trước toàn thể phụ huynh hay không? Việc cố tình làm cho học sinh phải thấy xấu hổ trước tập thể là gì nếu không phải là một hình thức làm nhục chúng?

Nếu hiểu giáo dục nghĩa là khuyến khích được cái tốt đẹp nhất ở mỗi con người thì những hình thức giáo dục nói trên hoàn toàn phản giáo dục vì nó không những không khuyến khích được điều đó mà còn để lại những vết sẹo xấu xí, méo mó trong tâm hồn đứa trẻ. Và thật đáng sợ nếu những đứa trẻ ấy lớn lên trở thành bố mẹ, thầy cô, lại áp dụng đúng cái cách thức giáo dục duy nhất mà chúng được biết đến ấy cho những thế hệ sau, sau nữa. Với hệ quả là những thế hệ công dân chỉ biết sử dụng sức mạnh để làm nhục lẫn nhau, không biết cộng tác trên cơ sở tôn trọng người khác và tôn trọng chính mình.

Bonus thêm một bài:

Giáo viên phải đeo thẻ "Giáo viên chưa đạt chuẩn".

Bó tay! Có cần phải làm nhục ng khác như thế ko?

http://vnexpress.net/GL/Xa-hoi/2009/09/3BA13C5D/ Read More!

Bài thơ cũ

Kobe, Japan - July 2010



Tấm hình cây cầu treo(*)
Anh tặng em ngày ấy
Bắc ngang qua vực xoáy
Giữa biển mịt mờ sâu

"Vượt qua mọi khổ đau
Những cây cầu hùng vĩ
Giữ niềm tin em nhé
Dù khốc liệt cuộc đời"

Những tháng ngày chơi vơi
Âm thầm em nhắc lại
Anh bây giờ xa mãi
Lời nhắn buồn trên môi

Cây cầu xưa anh ơi
Không vượt qua khoảng cách.

2001

---
(*) Cây cầu treo Onaruto bắc qua biển nối hai thành phố Kobe và Tokushima. Read More!

Thứ Ba, tháng 7 19, 2011

Ты приснись мне...

Một bài thơ hay của Olga Berggolx mà, như bao người, mình đã từng lầm lẫn là thơ viết cho người tình, cho đến khi đọc được bản dịch và chú thích của Thụy Anh, mới biết đó là bài thơ bà viết cho con gái Irina đã mất.

Thụy Anh là dịch giả tiếng Nga hàng đầu hiện nay ở VN. Bạn ấy mới ra tập thơ dịch và tiểu luận về thơ Olga Berggolx, có tên gọi "Olga Bergglolx của tôi". Thật tình cờ, tên của tập sách lại giống tên một entry của mình trước đây về thơ Olga Berggolx. Nhưng so với Thụy Anh thì hiểu biết, và do đó cảm nhận của mình về thơ Olga Berggolx còn sơ sài lắm.

Đọc Thụy Anh viết về Olga Berggolx mình mới hiểu cuộc đời bà không chỉ có nỗi đau của những cuộc tình. Một cuộc đời mà trải nghiệm chỉ để đau buồn về những cuộc tình trai gái đã mất mát, chắc chắn không xứng với một tâm hồn lớn như bà. Cuộc đời Olga Berggolx chịu nhiều mất mát, mất chồng, mất con, bản thân bà cũng từng bị giam cầm tù đầy bởi chính quyền mà bà đã từng tận tụy phục vụ. Nhưng vượt lên những đau thương, thơ Olga vẫn thấm đẫm tình yêu Tổ Quốc, cuộc đời, và con người.

Có lẽ có những số phận sinh ra như để gánh tội thay cho nhân gian. Những con người được Đấng bề trên giao trọng trách đó, hẳn là những con người có tâm hồn vĩ đại. Và Olga Berggolx là một người như thế.

Tình cờ đọc được bài viết về thơ Olga rất hay của một bạn nào đó, mình xin phép được mang về đây để dễ tìm khi muốn đọc lại nhé:

http://vn.360plus.yahoo.com/anhtho3649/article?mid=1281

Bài thơ này mình rất thích. Xưa, do hiểu lầm mà thích. Nay, hiểu đúng vẫn thích. Có cảm giác có gì đó hơi giống với bài hát Tears in Heaven của Eric Clapton. Có lẽ nỗi đau mất con ở những ông bố, bà mẹ đều giống nhau.

(Tears in Heaven là bài hát Clapton viết cho con trai đã mất năm 4 tuổi vì tai nạn).

Ты приснись мне...
(Ольга Берггольц)

Ты приснись мне, хотя бы приснись,
Не такой, как на карточке серой, -
Точно лучик, и птица и жизнь,
Точно юность и счастье без меры

так далеко тебя унесло,
Что черты расстояньем стирает.
Столько пепла на сердце легло,
Но горит оно и не сгорает.

Я сама виновата сама,
В том, что рано тебя отпустила,
Что живу не лишилась ума...
О проклятая, жадная сила!

Ты приснись мне, ну только приснись,
Не такой, как на карточке серой, -
Точно лучик, и птица и жизнь,
Точно юность и счастье без меры...

Hãy về với mẹ trong mơ...
(Người dịch: Thuỵ Anh)

Hãy về với mẹ, con ơi, dù chỉ trong giấc mộng,
nhưng đừng giống hình con trong tấm ảnh chết cuối cùng:
hãy như tia nắng trời, như cánh chim, sự sống,
Như tuổi thanh xuân như hạnh phúc vô song

Con thân yêu giờ đã ở quá xa
khoảng cách khiến gương mặt con nhòa nhạt.
Trái tim giữ bao tàn tro mất mát,
cháy ngậm ngùi mà chẳng thể bùng lên.

Mẹ là người có lỗi, chỉ mẹ thôi,
rằng đã buông tay để con đi quá sớm,
không mất trí vì nỗi đau mà vẫn sống…
Ôi cái sức sống tham lam đáng nguyền rủa quá trên đời!

Dù chỉ trong mơ hãy về với mẹ, con ơi,
nhưng đừng giống tấm hình con màu xám
hãy như tia nắng trời, như cánh chim, sự sống,
Như tuổi thanh xuân như hạnh phúc vô song!
(Viết cho Irina)


Tears in Heaven

Eric Clapton

http://www.youtube.com/watch?v=AscPOozwYA8

Would you know my name

If I saw you in heaven

Will it be the same

If I saw you in heaven

I must be strong, and carry on

Cause I know I don't belong

Here in heaven

Would you hold my hand

If I saw you in heaven

Would you help me stand

If I saw you in heaven

I'll find my way, through night and day

Cause I know I just can't stay

Here in heaven

Time can bring you down

Time can bend your knee

Time can break your heart

Have you begging please

Begging please

(instrumental)

Beyond the door

There's peace I'm sure.

And I know there'll be no more...

Tears in heaven

Would you know my name

If I saw you in heaven

Will it be the same

If I saw you in heaven

I must be strong, and carry on

Cause I know I don't belong

Here in heaven

Cause I know I don't belong

Here in heaven Read More!

Thứ Bảy, tháng 7 09, 2011

Ở nơi đó có nhiều người mà tôi mến yêu^^

Hôm nay bị hội chứng "Hà Nội". Mở mắt dậy, đã thấy ào ào trên FB những "Ngày về", "Tình yêu HN", "HN trong mắt em" ...

Nhớ thơ bạn Phương (mà ngày trước sao mình cứ nhầm là thơ Phan Thi Vàng Anh):

Mười mấy năm tha hương

Mười mấy năm chỉ còn đọng lại nỗi thèm Hà Nội

Số thời gian mình không sống ở HN cộng lại cũng đã "mười mấy năm tha hương". Chỉ có điều, nó không liên tục.

Mình chỉ thấy nhớ HN của những ngày thơ bé, của những năm tháng hoa niên. Nhớ ngôi nhà bé xíu của ba mẹ con trong ngõ nhỏ. Ngôi nhà có cửa sổ sơn xanh và rèm đăng ten trắng. Ngoài sân có một cây dâu da xoan và luống thiên hương của mẹ. Mình nhớ những ngày đạp xe đi học thêm ở tận dưới mạn Minh Khai, Nguyễn Công Trứ, Bách Khoa. Nhớ cái đường tàu chắn ngang phố Khâm Thiên, nơi đó có 1 cây hoa sữa nở muộn. Tháng 12, đi ngang vẫn thấy thơm nồng nàn trên cao.

HN những năm tháng ấy vất vả nhọc nhằn, nhưng dịu dàng và bình yên trong ký ức mình.

Ngày mình đi xa cũng là ngày cuối cùng còn được ở căn nhà cũ. Năm 2000, mẹ mua được mảnh đất ở nơi trung tâm hơn. Em mình khi ấy vừa tốt nghiệp Kiến Trúc, tha hồ trổ tài thiết kế. Căn nhà nhỏ trong ngõ mẹ nhượng lại cho người ta. Nhà mới vừa cao, vừa thoáng, mỗi người được ở một phòng riêng, nhưng không hiểu sao mình vẫn luôn mơ thấy ngôi nhà cũ của ba mẹ con ở cuối xóm.

HN bây giờ, mình không quen được nữa. Cuối năm 2005 mình trở về HN, bắt đầu những chuỗi ngày "đồng sàng dị mộng" với thành phố thân yêu, ruột thịt của chính mình. Những ngày tháng đó là những ngày tháng cô đơn khủng khiếp. Cô đơn và lạc lõng ngay trên chính quê hương, ngay giữa những người cùng màu da, cùng tiếng nói.

Và thế là mình lại ra đi.

Cuộc sống bận rộn và mệt nhọc khiến mình nhiều khi không còn cảm xúc. Cuộc sống lúc nào cũng đầy ắp các dự định tương lai, khiến mình (tưởng như) không còn hoài niệm. Tưởng như từ lâu lắm rồi, ở một góc ký ức, nỗi nhớ HN đã mãi mãi ngủ quên.

Nhưng hình như không phải?

Ai về thủ đô tôi gửi vài lời

Tây Hồ mờ xa là nhà tôi đó

Đây chợ Đồng Xuân trên dòng Nhị Hà

Đi học về qua luôn hát vui ca

Đây Hồ Hoàn Gươm bên nhịp cầu hồng

Khi chiều dần buông tôi hay qua đó

Hoa phượng hè vui in đỏ đường dài

Tô đậm lòng tôi năm tháng khôn nguôi

(Sẽ về thủ đô - Huy Du)

10/10/2009

Bài thơ dưới đây mình viết trong một ngày hè ở Auckland, trong nỗi nhớ mùa đông của những ngày thơ bé:


Nhớ mùa đông Hà Nội


Chợt ùa về những mùa đông Hà Nội

Gió bấcc lùa trên tán lá mồ côi

Hương sữa muộn theo em về cuối phố

Cây bàng co ro bóng im đổ bên trời

*

Chút nắng hoắt hoe ấm lòng con phố nhỏ

Dáng mẹ gầy bên khung cửa chơi vơi

Chiếc cặp lồng phần cơm trưa mẹ ủ

Tan trường về còn ấm những ngọt bùi

*

Chút hanh khô trên má hồng thiếu nữ

Nắng mùa đông ran rát những môi cười

Có gì nhớ có gì thương đến lạ

Mà nao lòng xa xứ Hà Nội ơi!

2002


Bonus:

Nghe bài hát hay "Hà Nội ơi" của Như Huy:

Hà nội ơi, đây lối hoa bàng rơi,
Đây gió ven triền đê,
Đây sóng xa hồ gươm,
Những mái rêu phủ xanh,
Tiếng đàn khuya em tìm anh sê-rê-nát-đê,
Tiếng đàn khuya êm đềm lắm sê-rê-nát-đê,
Nghe mùi hương hoa sữa trong lành,
Vẫn tím ngát trên vai người.
Ta vẫn yêu em như tình Trương Chi xưa đó
Những lúc đi xa màu bằng lăng sao thương nhớ,
Ta về nhớ em chiều thu...
Chuông chùa tiễn trong mù sương,
Nghe lời gió ru hồn ta êm đềm…

Hà nội ơi, ta nhớ em chiều xưa,
Xanh biếc quãng đường mưa
Thơm ngát đêm dạ lan,
Loang khúc dương cầm ru,
Tiếng đàn khuya ai vừa ngân, sê-rê-nát-đê,
Tiếng đàn khuya êm đềm lắm, sê-rê-nát-đê,
Nghe ngoài hiên vang bước ai về,
Tóc ướt đẫm sương khuya lạnh.
Ta vẫn yêu em với mùa thu không phai dấu,
Ta sẽ yêu em cho dù ta xa cách mãi,
Ta về nhớ em chiều thu…,
Chuông chùa tiễn trong mù sương,
Nghe lời gió ru hồn ta êm đềm….

http://www.esnips.com/doc/a79b2025-7ef6-489e-b041-599d3f88fc85/Hanoi-oi-Nhu-Huy


Read More!

Nơi đó


Ngồi ăn tối, lại kể cho em Nga về Auckland, về thiên nhiên tươi đẹp và kỳ vĩ của New Zealand, về những con người hiền hòa - một phần đời đã qua của mình. Mình vẫn mơ sau này về hưu sẽ được quay về Auckland sống, mua một ngôi nhà ở ngoại ô, trồng hoa bên hàng rào sơn trắng, cuối tuần lái xe rong ruổi khắp các cung đường đẹp như trong cổ tích. Không biết ước mơ ấy có trở thành hiện thực được không, vì đến giờ mình vẫn chưa có tiền và chưa biết khi nào sẽ có đủ tiền để mua nhà ở Auckland.

Người bạn thân của mình vừa được thừa kế một căn nhà ở Devonport, khu nhà giàu ở Auckland. Vợ chồng chị định bán nhà để mua một farm house cách Auckland khoảng trăm cây số, để tiện nuôi gà, vịt, đi câu và đi săn :D. Chị bạn mình cực kỳ sát cá, cứ mỗi lần buông câu là một lần giật lên cả chùm cá. Còn anh xã chị thì sát thú rừng. Lần nào đi săn cũng tha về hàng đống dê, hươu, lợn rừng, để ngăn đá ăn cả tháng. Cuối năm ngoái mình sang ở nhà chị, hai chị em làm món dê nhúng dấm cuốn bánh tráng, thịt tươi ngon hơn bất kỳ thứ thịt nào trong siêu thị. Còn rau thơm thì ra vườn sau hái cả ôm. Một tuần sống lại đời sống an nhàn khôn kể, hệt như đời sống của mình chỉ mới cách đây 5 năm thôi, càng làm mình củng cố ước mơ trở về Auckland nghỉ hưu :D.

Chị bạn mình có một ngôi nhà nghỉ ở Waiheke, một hòn đảo gần Auckland. Mình từng đến nghỉ ở đó với gia đình chị. Một ngôi nhà rất cũ, được xây từ thời ba má chồng chị, sau thế chiến thứ 2. Ở đó không có nước máy mà dùng nước giếng. Toilet được xây riêng ở một góc vườn, giống hệt các ngôi nhà ở nông thôn Việt Nam. Trong nhà mọi đồ đạc đều từ thời ba má chồng chị, lò sưởi cũ, những chiếc ghế sofa cũ, TV cũ, tường sơn kiểu cũ, bóng đèn đỏ quạch, và hoàn toàn không có internet. Rất thích hợp để xa lánh thế giới :). Nhà chị đứng trên một quả đồi, ngay dưới chân đồi là biển. Đêm nằm có thể nghe sóng đánh ầm ì, như vỗ về giấc ngủ. Thích lắm. Ban ngày, mình và vợ chồng chị đi leo núi và câu cá. Được bao nhiêu cá mang hết về nướng uống bia. Đi câu cá với anh chị mình mới biết một điều rất thú vị về văn hóa Maori. Đó là con cá đầu tiên bao giờ cũng phải thả lại xuống biển, không bao giờ được mang về ăn. Nếu không thần biển sẽ không phù hộ cho cá cắn câu nữa, hihi. Buổi chiều, mình và anh chị xách xô ra biển vợt mussels. Những con mussels vùi sâu dưới cát, khi thủy triều rút đi sẽ lộ ra rất dễ bắt. Mussels đem nướng lò vi sóng, vắt chanh, chấm muối tiêu ngon tuỵệt. Đêm đến lại theo anh chị ra con kênh sau nhà đặt bẫy lươn. Waiheke nhỏ như một tỉnh lỵ. Đạp xe vài vòng là hết phố xá. Có tối anh chị đổi món, khao mình món Ấn Độ tại một nhà hàng trên phố, mà lái xe chưa hết 5 phút đã tới, còn chưa kịp cài seat belt :D. Ăn xong rẽ vào một hàng kem, khuân về cả hộp. Đêm mùa đông, ngồi trong căn nhà cũ với lò sưởi cũ và ánh điện đỏ quạch, ăn kem, còn ngoài kia, biển sóng vẫn ầm ì như ru, thật không còn gì thần tiên bằng. Chẳng muốn trở về với công việc nữa :D.

Mình nhớ Auckland. Nhớ những mùa đông mưa gió, áo mũ quấn vào người nặng trình trịch mà vẫn sợ ra đường gió thổi bay mất. Nhớ những mùa thu lá phong, lá ginkgo phủ đỏ lối đi. Nhớ những mùa xuân trong công viên One Tree Hill, hoa thủy tiên vàng nở đầy trên lối, hàng sồi xanh non mướt mải, và sakura rụng xuống thảm cỏ xanh rờn mênh mông. Nhớ những mùa hè mặt trời đi ngủ muộn, 9h đêm trời vẫn sáng như ánh sáng buổi chiêu. Nhớ lắm.

Nhớ những chuyến đi, những cung đường của Đảo Bắc và Đảo Nam. Những cung đường thần tiên, khiến con người chỉ biết kinh ngạc thán phục Mẹ thiên nhiên kỳ vĩ. Nhớ những thị trấn đẹp như mơ dọc đường. Những thảo nguyên xanh rờn, những làng mạc yên bình, buồn bã. Nhớ một mùa đông, một lũ bọn mình thuê xe chạy về Taupo, Rotorua và Whakapapa. Đêm xuống, bật lò sưởi xe hết cỡ, rong ruổi khắp thị trấn, rồi lại lao xe vào rừng để trải nghiệm ... chuyện ma. Bên ngoài gió thổi vù vù, chỉ có vầng trăng mùa đông lạnh lẽo như trong những phim kinh dị. Còn bọn mình thì cười như chưa bao giờ được cười. Ôi những năm tháng tuổi trẻ mến yêui, giờ đã lùi xa quá rồi!

Ở đây không có mùa đông, không có mùa xuân, cũng không có mùa thu. Quanh năm chỉ là mùa hạ. Nhiều khi nhớ và thèm cái cảm giác co ro lạnh mà chả biết tìm đâu. Nhiều khi muốn được nao lòng trước cảnh thiên nhiên tàn úa của mùa thu, hay trước sự chuyển mình sang xuân của đất trời và cỏ cây, mà xa vời như giấc mơ xa xỉ vậy. Nhớ quá, Auckland ơi. Có lẽ từ mai mình phải làm việc chăm chỉ hơn, ít kêu ca hơn, để có đủ tiền - hopefully- mua nhà khi về hưu và trở về Auckland, an hưởng thiên nhiên tươi đẹp :D.

Read More!

Thứ Sáu, tháng 2 06, 2009

Nostalgia No5 or 6?


Chiều nay đi ngang qua một bụi hoa ngửi thấy mùi hương ngạt ngào rất giống với hoa thiên hương (gardenia). Chợt nhớ ra sắp đến ngày giỗ của ông bà ngoại. Ông bà mất cách nhau mười chín năm, cùng vào tháng ba âm lịch, ông đi ngày 16, bà ngày 15, nhưng ở nhà mẹ hay làm giỗ cùng một ngày cho tiện. Hồi bà còn sống và hồi nhà mình còn ở nhà cũ, trước cửa mẹ trồng một luống hoa, trong đó có mấy bụi thiên hương. Hoa thiên hương nở vào tháng tư. Ngày giỗ ông, mẹ thường ngắt một vài bông để lên bàn thờ.

Mình chẳng biết gì về ông ngoài một tấm ảnh và qua những câu chuyện mẹ kể. Mình thích hình dung về ông là một ông già nghiêm nghị nhưng có đôi mắt nhìn buồn rầu, hay mặc complé, đi giầy tây, đội mũ phớt, vì mẹ bảo ông nói tiếng Pháp giỏi lắm, và rất thích ăn đồ Tây. Hình dung ấy ngấm sâu vào đầu óc mình đến nỗi lần nào giỗ ông mình cũng tự động đi mua bánh mỳ và fromage để lên bàn thờ.

Bây giờ bà đã mất, nhà mình thì đã chuyển sang nhà mới, mẹ thôi trồng hoa thiên hương (không hiểu vì sao?). Ngày giỗ ông bà mẹ thay hoa thiên hương bằng huệ tây (loa kèn), thay hương bằng nến, vì bà theo đạo Thiên Chúa, không thắp hương.

Nhà cũ thì từ khi bán đi mình không quay lại lần nào. Nghe nói người ta đã đập đi để xây lại. Cái sân gạch và luống hoa chắc là không còn nữa.
April 08

Ảnh: Hoa thiên hương (thuổng từ net)
Read More!

Thứ Sáu, tháng 10 17, 2008

Tôi thấy tôi thương những chiếc tàu


Tôi thấy tôi thương những chiếc tàu (Tế Hanh)

Hôm qua giở một folder trong máy tính, lòng bỗng chùng xuống vì nhớ.

Tôi không thể tin nỗi nhớ Auckland vẫn còn tươi rói như vậy. Đã chẵn ba năm từ ngày tôi xách va-li ra sân bay QT Auckland, nước mắt lưng tròng. Phía trước là nụ cười và vòng tay ấm áp của ngày đoàn tụ, mà sao tôi lại khóc khi bỏ lại sau lưng thành phố xa lạ này?

Phải, Auckland với tôi vẫn chỉ là một thành phố xa lạ, dù tôi đã có đến gần 5 năm ở đây. Dù cho đến giờ tim tôi vẫn đập náo nức khi nghe ai nhắc đến, và dù rằng ở đâu trên trái đất này mỗi khi gặp người Auckland, tôi vẫn thấy vui mừng như gặp được đồng bào của mình, thì Auckland vẫn không phải là quê hương, không có kỷ niệm của những ngày thơ ấu, không có hình bóng của cha mẹ, người thân.


Tôi vẫn không hiểu tôi đã yêu Auckland bằng cái kiểu tình yêu gì, mà rời xa có những lúc tôi đã nhớ thương nhiều đến thế. Trong gần mười năm phiêu bạt của mình, tôi chưa bao giờ nhớ Hà Nội được như tôi đã từng nhớ Auckland. Nghe thì có vẻ không thật, nhưng buồn (cười) sao, lại đúng là như thế.

Hôm qua giở một folder cũ, chảy nước mắt vì nhớ.

Bỗng dưng không thể kìm ý muốn được nhìn thấy lại Britomart, thấy lại những chuyến tàu, con đường ngang qua vịnh, và cả những ga xép nhỏ dọc đường. Sáu tháng cuối cùng ở Auckland, ngày nào tôi cũng đi về trên tuyến đường này. Buổi sáng lên tàu ở Britomart, xuống ở ga Tamaki (*), và buổi chiều thì ngược lại. Nhớ cảm giác thanh thản mỗi chiều trở về từ nơi làm việc. Từ Britomart đi dọc theo phố Queen để về nhà. Gió từ cảng thổi vào mát lộng, còn phố xá đã lên đèn. Cuộc sống bình yên làm sao.

Tôi nhớ cả cái cửa hàng bán thực phẩm rau quả của người Á cạnh bến tàu Tamaki. Chẳng có gì đặc biệt về nó, nhưng không hiểu sao tôi lại lưu giữ trong ký ức.

Có lẽ tôi là một kẻ đa tình, giống như nhiều gã trai ở bên người tình này lại nhớ về người tình khác chăng? Tôi không buồn bã ở đây. Tôi có một cuộc sống tốt. Tôi hài lòng với những gì tôi đang có, những việc tôi đang làm. Sao có lúc bỗng dưng lại nhớ thế, một nơi chốn đã thành xa lắc trong đời?

(*) Thực ra tên gọi chính thức là bến Glen Innes nhưng bọn tôi hay gọi là bến Tamaki vì đó là bến vào Tamaki Campus của trường. Tôi học ở City Campus nhưng làm cho Survey Unit ở Tamaki Campus.


Ảnh: Tòa nhà Britomart trên phố Queen (thuổng từ net)
Read More!

Thứ Năm, tháng 8 14, 2008

Em, xin em hãy hạnh phúc!

Tình yêu nhiều khi thật kỳ lạ, nó làm người ta đau đớn nhưng vẫn không từ bỏ được, và cũng không muốn từ bỏ. Đôi khi xảy ra như thế. Bạn yêu một người, nhưng người ấy không yêu bạn. Bạn cố gắng đến khổ sở để làm trái tim người ấy cảm động, nhưng họ vẫn không muốn có bạn trong đời. Tình yêu không thể nỗ lực mà có. Nên điều duy nhất bạn có thể làm có lẽ là cầu chúc cho họ được hạnh phúc bên người mà trái tim họ lựa chọn. Còn bạn, có thể những kỷ niệm, và cả mối tình đơn phương ấy sẽ phai dần theo thời gian. Có thể, một ngày bạn sẽ gặp được một người yêu bạn và bạn cũng yêu họ. Nhưng có lẽ trong tim, những nỗi đau ngọt ngào sẽ còn ở lại mãi, như nhắc nhở về một hình bóng đã từng đi qua cuộc đời mình.

Em, xin em hãy hạnh phúc
Tạm biệt em
Mong em sẽ gặp nhiều may mắn


Trưa nay ngồi ăn với Phương, uống cappuccino và nghe bản này. Thấy có cái gì đó rất giống Niệm khúc cuối (Ngô Thụy Miên). "Dù có ước, có ước ngàn lời, có trách một đời cũng đã muộn rồi. Tình ơi, dù sao đi nữa, xin vẫn yêu em".

"Tình ơi, dù sao đi nữa, xin vẫn yêu em", thiết tha và đau khổ.

Chắc là chất caffeine xộc lên não đã làm cho mình xúc động. Xúc động lây sang Phương. Và Phương đã đòi mình dịch bản này.

ADIEU SOIS HEUREUSE

Toi qui n’as pas voulu de moi
Toi qui n’avais pas confiance
Toi qui ne m’as pas ouvert
Toi qui ne m’aimais pas

Toi qui n’as pas voulu comprendre
Toi qui n’as pas voulu m’attendre
Toi qui passais sans me voir
Toi qui ne m’aimais pas

Adieu sois heureuse
Adieu, et bonne chance
Avec celui
Que ton coeur à choisir

Adieu, sois heureuse
Adieu, et bonne chance
Avec celui
Qui t’emmène, aujourd’hui

Toi qui n’as pas voulu de moi
Toi qui n’avais pas confiance
Toi pour qui j’ai tant chanté
Toi pour qui j’ai trop pleuré


Dịch nghĩa:

Tạm biệt nhé, cầu mong em hạnh phúc!

Em, người đã bao giờ muốn có anh đâu
Em, người chưa bao giờ đặt lòng tin tưởng
Em, người xua đuổi anh với trái tim đóng cửa
Em, người sẽ chẳng bao giờ, chẳng bao giờ yêu anh
*
Em, người chưa bao giờ muốn hiểu tấm chân tình
Em, người chưa khi nào cần biết anh mong đợi
Em, người muốn sống cuộc đời không có anh chia sẻ
Em, người sẽ chẳng bao giờ, chẳng bao giờ yêu anh
*
Em!
Chia tay nhé, cầu mong em hạnh phúc
Cầu mong em được may mắn luôn luôn
Tạm biệt nhé, bên người em thương mến
Anh cầu mong nơi ấy- thiên đường
*
Em, người chẳng bao giờ màng đến trái tim anh
Em, người chưa khi nào đặt lòng tin tưởng
Em, người anh trao những lời ca hy vọng
Em, người đã làm anh rơi lệ quá nhiều






PS: Có cái gì gợi nhớ đến Pushkin nữa:

Tôi yêu em âm thầm không hy vọng
Lúc rụt rè khi hậm hực lòng ghen
Tôi yêu em yêu chân thành đằm thắm
Cầu em được người tình như tôi đã yêu em Read More!

Đi Tây Bắc


Đường lên Tây Bắc xa xôi nếp nhà sàn lấp ló, từ xa tiếng hát dân quân lúa reo lừng đồi nương blahblahblah.

Xung phong đi Tây Bắc vì thích nghe tiếng hát dân quân (hehe nói "xung phong" cho nó hoành tráng chứ ko đi thì ai đi). Từ HN lên đến thị xã Sơn La là hơn 320km, từ thị xã lên Thuận Châu gần 40km nữa. Thuận Châu ở gần Tuần Giáo (nói gần chứ cũng phải mấy chục km), nơi có anh Nhẫn chăn bò . Trường ĐH Tây Bắc nằm dựa lưng vào núi, khuôn viên rộng rãi, phong cảnh hữu tình, chỉ tội nhà tranh vách đất sập xệ. Một cháu học viên chỉ cho mình dãy nhà tập thể giáo viên vách trát bùn, mái lô xô (nhìn kinh hoàng hơn xóm nhà lá trường mình những năm 80), bảo: chúng em sống trong những ngôi nhà như thế đấy cô ạ. Phục thật. Sống thế mà các cháu vẫn hát tuần hai ba chục tiết được thì mình nể. Mà đừng có tưởng xin dạy ở đây dễ nhé. Nghe Tây nó đồn muốn xin về dạy miền núi phải mất mấy trăm triệu một xuất. Eo kinh, yêu miền núi nhà em thà đi dân quân :P.

Nhà trường bố trí cho mình ăn ở một khu được gọi là nhà khách. Nhà khách có 1 cái bình nóng lạnh không bao giờ nóng và 1 cái TV không bắt được kênh nào. Báo hại mình không được tắm giặt cứ gãi như gãi ghẻ và mỗi đêm phải buôn điện thoại linh tinh cho đỡ buồn. Thế mà có lần đang buôn với bẹn Thọ thì tạch, ôi thôi hết tiền. Ra hàng internet thì 5' nó lại phụt, đứt mạng. Túm lại, buồn hơn con chuồn chuồn.

Đúng là đáng đời con cáo gian ác. Đảm bảo có đứa đọc đến đây sướng lắm cho mà coi :(.

Nhà khách có cô cấp dưỡng hơi bị dễ thương. Người miền núi nên ăn nói chân chất buồn cười lắm. Cô kể hồi thầy N. Q. lên dạy, đi chơi đèo Pha-đin bị ngã hay sao đấy mà bẩn hết quần. Sáng hôm sau thầy vội về HN nên vứt tạm quần vào chậu giặt, rồi nhắn học sinh giặt hộ và cất để khi nào thầy lên sẽ dùng. Cô cấp dưỡng thật thà, giặt xong lại gửi em Dương tổ 3 mang về cho thầy. Vợ thầy đùng đùng tra hỏi đi đâu mà quên cả quần để người ta phải mang trả thế này :D.

Đợt lên cùng mình có 2 bác giáo viên thỉnh giảng của trường Sư. Một giai một gái. Đ/c gái thì dễ chuyện, vui vẻ. Đ/c giai thoáng thấy bóng gái thì mắt đảo như lạc rang. Tối hôm ấy tự nhiên trường bị mất điện. Đ/c gái đi ăn liên hoan chia tay với học sinh. Chỉ còn mình với đ/c giai ăn cơm tối. Dưới ánh nên lung linh của nhà bếp, tự nhiên đ/c ấy nhìn thằng vào mắt mình, kiểu như một cách long lanh í, và bảo tôi không dậy em sao gọi tôi là thầy, xa cách lắm ẹ ẹ.

Mình hoảng quá, bảo:

Vầng các thầy cô dù không dậy nhưng nhiều tuổi thì em vẫn gọi là thầy cô

Kiểu như nhấn mạnh cái sự già của bác í (bác này phải già ít nhất bằng bố mình, thề). Thế nhưng mà bác í vẫn cứ tiếp tục "gọi là anh em cho nó tình cảm nhá, em để anh xới cơm cho blahblah".

Đến đây thì mình đột ngột no . Vội vàng cáo từ chui tọt về phòng khoá cửa lại.

Hôm sau buôn chuyện với cô cấp dưỡng cô í bảo bác í vừa gạ cô í là em ở lại ăn cơm cùng anh cho vui nhá :D.

Nói chung là bó tay nhiều tập.

Đi Tây Bắc còn chuyện gì nữa í nhỉ, à chuyện các cháu chiều chiều chở mình đi dạo núi. Công nhận cán bộ miền xuôi lên thăm hỏi bà con miền núi được trọng vọng ra phết. Đi thăm bản bà con ta cứ ùa ra ngắm nghía rồi xì xồ cái ngoại ngữ gì í, mình chưa bao giờ học :P.

Công nhận càng lên núi càng thấy bà con người Mèo ta giàu có hoành tráng. Ko thèm đi 2 bánh à nha, mà có đi thì bét ra cũng phải win trở lên. Còn đâu toàn chơi 4 bánh, carmy kia nha. Nhìn nhà cửa sập xệ thế mà toàn đại gia cả đấy. Nằm sát biên giới Lào, Sơn La là một trong những điểm nóng ma tuý mà lại.

Có một bản người Thái gần trường, trước đây có một đường dây buôn ma tuý bị bắt. Nghe đồn dân ngoài bản mà cứ lảng vảng là bị trói giữ ngay. Kinh hoàng phết.

Dạy đến ngày cuối thì thầy C. nhắn từ HN bảo dạy tiếp cho thầy môn của thầy. Thôi ạ, thầy khôn thế . Thầy ngồi dưới HN vặt râu 1 cái ngày cũng ra triệu bạc, thầy nỡ lòng nào bắt em ngồi vặt râu chả ra đồng nào ở trên này thía.

Hôm về công nhận mới giật gân cơ. Đi qua Mộc Châu trời mù mịt sương, ô tô xe máy bật đèn pha sáng choang, thế mà thỉnh thoảng lại nghe phanh két một cái đứng tim. Trời cứ mù mịt như thế mấy chục cây số từ Mộc Châu về đến tận Đồng Bảng. May mà lái xe có kinh nghiệm, nếu không, khéo hồn về Sầm Nứa chẳng về xuôi chữ chả đùa!

Đi từ 12h30 đến 7h tối mới về được tới HN, kết thúc chuyến viếng thăm tốt đẹp của đoàn đại biểu nước ta ở nước nó. Lần sau có biếu thêm mấy anh dân quân, nhà em cũng xin kiếu :P


03/07
Read More!

Irrational rationality or rational irrationality?

Nhân đọc comments của bạn Linh.

Tớ có một cô bạn rất ghét Angeline Jolie. Lý do: cô ta được cho là đã cướp mất chồng của Jennifer Aniston.

Logic của phụ nữ rất đơn giản: kẻ thất bại là kẻ yếu. Kẻ yếu thì đáng thương. Cho nên kẻ chiến thắng phải là đáng ghét.

Trong những cuộc tranh luận của bọn nhà tớ ngày xưa, Jen chiếm được sự ủng hộ gần như tuyệt đối của chị em. Thoắt một cái, cô bỗng trở thành người phụ nữ đáng yêu hơn Angeline - "con hồ li tinh chuyên gia quyến rũ đàn ông" :)). Chẳng biết có phải là ngẫu nhiên không nữa khi ở Mỹ cô cũng dễ dàng vượt mặt tình địch giành ngôi quán quân trong cuộc bầu chọn 10 nhân vật được khán giả chương trình Entertainment Tonight yêu thích nhất do Independence Day TV tiến hành (theo ngoisao.com)?? (Tớ thì nghi ngờ chắc tại khán giả ET chủ yếu là chị em quân ta cả) :D.

Bây giờ hãy tưởng tượng một ngày kia Jen quyết định trả thù Angeline, rạch cho vài nhát dao lam lên cái bộ mặt xinh đẹp đã quyến rũ mất chồng mình. Tất nhiên cô sẽ phải ra toà và trả giá trước pháp luật. Nhưng có hề hấn gì đâu. Công lý đôi khi không đứng về phía kẻ yếu nhưng nhân dân anh hùng luôn đứng về phía kẻ yếu :)). Chị em đứng về phía cô, cô "đáng thương" hơn "đáng trách" vì trong nỗi "đau tột cùng" cô đã "xốc nổi" mà "hành động mù quáng" :D. Còn hai đứa kia, chúng đã vò nát trái tim cô thì chớ, lại còn xát thêm muối vào vết thương chưa lành miệng của cô khi hàng ngày cứ cố ý phơi bày cái hạnh phúc "đánh cắp" ra trước mắt cô :(. Thế thì cho đáng đời chúng nó. Cho cái con đấy suốt đời phải ôm sẹo - cho cái thằng đấy suốt đời phải ngắm sẹo :(. Ra tù cô lại tiếp tục xếp top ten những nhân vật được yêu thương nhất trong lòng chị em :D.

Cũng may là Jen không (chưa? ) hành động như thế hehe.

Tái bút: tớ luôn thấy thông cảm với Jen hơn mặc dù biết (1) chắc gì Angeline đã có lỗi và (2) chắc gì tớ đã không phải lòng Brad Pitt nếu có cơ hội :P Read More!

Chủ Nhật, tháng 7 22, 2007

Nostalgia


"Quán cà phê phố mưa, mình em trong quán đêm ướt đèn ...Đừng buồn thế, đừng buồn thế. Dù ngoài kia vẫn mưa rơi ..."

Tối nay nghe “Quán cà phê mùa hè” bỗng dưng nhớ “Quán rượu mùa đông” của mình đến lạ.

Quán rượu ấy mình và Y. tình cờ phát hiện ra trong một lần lang thang trên cảng.

Chẳng có gì đặc biệt về quán rượu ấy, ngoại trừ việc nó mang tên một lãnh tụ Nga-Xô ngay giữa lòng một thành phố phương Tây và bán rất nhiều vodka.

Nhưng mình và Y. lại rất thích đến đó, ngồi xuống chiếc bàn bên lò sưởi bằng củi, để hơi ấm của bàn tay sưởi ấm bàn tay.

Hai đứa đã có bao buổi tối im lặng bên nhau như thế, bên chiếc bàn nhỏ cạnh lò sưởi bằng củi. Hết mùa đông, Y. quay về Nhật. Quán rượu thành nỗi nhớ, ngơ ngác, không lời.

Những buổi tối mùa đông năm khác, mình đi cùng người khác đến một quán rượu khác, xa cảng. Mình và người ấy cũng tìm đến chiếc bàn nhỏ cạnh lò sưởi bằng củi, ngồi im lặng bên nhau. Nhưng hơi ấm của bàn tay không sưởi ấm được bàn tay.

Mình quay về với cảng, về với nỗi nhớ ngơ ngác, không lời. Những buổi tối mùa đông ngồi một mình bên chiếc bàn nhỏ cạnh lò sưởi, không còn hơi ấm của bàn tay sưởi ấm cho bàn tay.

Thời gian trôi đi. Quán rượu ấy sau này thành chỗ gặp gỡ với bạn bè những buổi tối cuối tuần muốn giết thời gian. Mình và T., sau này là M. hay ra đó, buôn chuyện tình yêu, tình báo và xem thiên hạ nhảy nhót, quay cuồng. Hình bóng Y. phai mờ dần theo thời gian và lạ lùng sao, theo tần suất mình đi cùng bạn bè đến đó.

Thế mà tự nhiên tối nay lòng thấy nhớ. Quán rượu mùa đông bên cảng. Và hơi ấm của bàn tay sưởi ấm cho bàn tay.

22/7/07

- Nhân ngày SN Y. sắp đến - Read More!

Thứ Sáu, tháng 7 20, 2007

Khóc Đại Ngọc




Đại Ngọc đã chết cùng Trần Hiểu Húc! Khóc nàng, cũng là khóc Trần Hiển Húc, khóc cho một kiếp vô thường, cũng là khóc tình tôi ngày nào.

----------



Khóc Đại Ngọc

Người ngọc song khuê khuất dáng rồi
Thềm hoa hoang hoải bóng trăng rơi
Lầu hương công tử sầu tri kỉ
Giấc mộng uyên ương lạnh bên đời


Mây đẹp mau tan, mộng đẹp trôi
Vì ai hoa thắm rụng tơi bời
Chôn hoa nào biết người xuân cũ
Hồng phai hương lạt luống ngậm ngùi


Đàn lạnh một cung, trâm gẫy đôi
Khóc người bạc mệnh, lệ tuôn rơi
Sông Tương dấu cũ còn đâu thấy
Song trúc ngẩn ngơ nỗi nhớ người


HN Đêm 17.5.07 Read More!

Vì sao người Việt chỉ đoàn kết khi nhậu?

Đang bận, nhưng đọc được bài này, ngứa ngáy chân tay quá thế là lại phải gõ. Mình đúng là rách việc mà.

Tác giả bài báo này tổng kết 4 lý do vì sao người Việt k đoàn kết:

-Thứ nhất, người Việt đưa môi trường làm việc vào cuộc sống riêng tư, coi đồng nghiệp là bạn bè thân thiết nên không tránh được các cung bậc tình cảm hỉ nộ ái ố.

-Thứ hai, người Việt làm việc không chuyên nghiệp, hay tự ái cá nhân nếu bị phê phán trong công việc.

-Thứ ba, người Việt hay chia bè phái, phe cánh.

-Thứ tư, người Việt đặt lợi ích mình cao hơn lợi ích tập thể.

Mình không thấy thuyết phục lắm.

-Thứ nhất, đúng là người Việt không có thái độ tách biệt giữa công việc và tình cảm, nhưng có trời mới biết họ có thực sự coi đồng nghiệp là bạn bè thân thiết hay không, hay đó chỉ là thói quen đưa vấn đề riêng tư vào công việc.

Mình nhớ ông thầy người Úc từng nói làm gì có tình bạn ở công sở, chỉ có sự cạnh tranh. Mình thấy điều đó đúng với mọi môi trường làm việc và văn hoá. Con người ở đâu thì vẫn là con người, ai mà không mang đầy đủ các cung bậc hỉ, nộ, ái, ố. Đố kỵ là tính cách cơ bản nhất của con người. Sự khác nhau chỉ là ở chỗ người ta kiềm chế được nó đến đâu, xử lý nó thế nào.

Cộng tác là một mặt khác của mối quan hệ đồng nghiệp. Tây mạnh về mặt này nhưng người Việt lại yếu ở mặt này là do đâu, sẽ nói ở phần dưới.

-Ai mà không tự ái cá nhân khi bị phê phán trong công việc? Đã là con người ai là không quan tâm đến thể diện (trừ người bệnh đã mất khả năng nhận thức). Quan trọng là phê phán thế nào để đạt được hiệu quả, người Việt yếu vì người Việt không có văn hoá phê phán, cũng sẽ nói tiếp ở dưới.

-Chia rẽ, bè phái là hệ quả của tính không đoàn kết, không phải là nguyên nhân.

-Nếu nói về tính cộng đồng và tính cá thể thì Tây có khi có tính cá thể cao hơn Việt, nhưng vì sao trong công việc họ lại biết đặt lợi ích tập thể lên trên, điều đó không thể chỉ giải thích bằng văn hoá, sẽ nói kỹ dưới đây.

Mình nghĩ để giải thích cho tính mất đoàn kết của người Việt một mặt phải nhìn vào văn hoá vì văn hoá sẽ chi phối tư duy và cách hành xử. Nhưng văn hoá là lớp cắt sâu, và nó không đủ để giải thích, vì thế phải nhìn cả vào điều kiện kinh tế xã hội - là lớp cắt ngang - nữa (mà thực ra 2 mặt này quan hệ qua lại, khó tách biệt).

Văn hoá VN là văn hoá tiểu nông, tính tư hữu cao (đó chính là lý do vì sao mà phong trào hợp tác xã thất bại - đoạn này tự kiểm duyệt hehe, khổ thế, đưa ra public đếch dám nói thật hết những gì mình nghĩ...!!). Chính ông ngoại quốc tên là Mác cũng thấy rằng người nông dân giống như củ khoai, dốc ra khỏi bao tải thì mỗi củ lăn đi một nơi. Trong khi những nền văn hoá kém tính ổn định hơn như văn hoá du mục phương Tây, thì các thành viên trong cộng đồng buộc phải có tính cộng tác cao hơn do điều kiện sống luôn phải di chuyển theo bầy đàn (mặc dù điều này ko có nghĩa là họ ko có tính cá thể cao).

Nói về điều kiện kinh tế- xã hội, những xã hội công nghiệp hoá cao thì tính đoàn kết, cộng tác phải cao hơn vì tất cả phải theo dây chuyền (có lẽ do đặc trưng văn hoá nên các xã hội phương Tây có điều kiện công nghiệp hoá dễ hơn mình).

Còn trong một xã hội lộn xộn như VN, mạnh ai nấy sống thì chẳng ai thấy sự cần thiết của cộng tác và đoàn kết. Đó là chưa nói ở nơi đâu mà điều kiện sống càng khắc nghiệt thì càng khuyến khích cạnh tranh không lành mạnh (mọi người có thấy bẩn tính nhất thế giới là người Ấn, người Việt và người Tàu không?). Thể chế pháp luật không đủ mạnh để kiềm chế thì cái sự chia rẽ nội bộ, gây bè kết cánh, đố kỵ hãm hại nhau, đặt lợi ích cá nhân lên lợi ích tập thể nó càng hoành hành.

Tất cả những cái này có thể học được không, tư duy phê phán, văn hoá phê phán, văn hoá cộng tác? Câu trả lời hiển nhiên là có. Không ai tự nhiên sinh ra đã có sẵn những thói quen và cách hành xử tốt, kể cả Tây. Nhưng trong khi Tây rất chú ý giáo dục pháp luật và ý thức cộng đồng cho con em họ, Việt Nam có ai để ý dạy những cái này cho trẻ con từ bé không? Đó cũng chính là nguyên nhân tạo nên sự khác biệt. Read More!

Thứ Ba, tháng 8 22, 2006

Đi xem Drag Queen Show ở Auckland

Ở Auckland gần 5 năm mà không hề biết đến quán bar độc nhất vô nhị này. nếu không lên cơn hồng hồng tuyết tuyết hôm đó thì chắc sẽ chả bao giờ có cơ hội mà "tác nghiệp" thế này. A big thank to Becky and John.

Như đã hẹn, tối thứ Bảy, cô bạn đưa chúng tôi đi bar Finale - một quán bar độc nhất vô nhị ở New Zealand với những màn trình diễn ca-múa-nhạc của các Drag Queen (đàn ông ăn mặc giống phụ nữ, thường là dân gay). Đúng 8 giờ 30, tối chúng tôi có mặt tại số 350 đường Karangahape, trung tâm "cuộc sống về đêm" (night life) ở Auckland (1).

Đón chúng tôi tại cửa là tay bảo vệ người Samoa cao to lừng lững. Vì là chỗ quen biết (cô bạn chúng tôi là nhân viên của quán) nên chúng tôi không bị kiểm tra I.D. (2). Khi chúng tôi đến nơi thì quán đã chật đông khách, phần lớn là dân da trắng; nhìn quanh có lẽ chỉ có chúng tôi là "đầu đen"), đủ mọi lứa tuổi, từ thanh niên đến trung niên và... lão niên. Màn trình diễn đã bắt đầu được ít phút. Trên sân khấu là ba "kiều nữ" nõn nà trong trang phục vũ nữ đang nhảy những vũ điệu cực "hot", miệng hát nhép theo nhạc. Không khí vô cùng sôi động bởi những tiếng vỗ tay, huýt sáo và hò hét cuồng nhiệt từ khán giả. Theo lời Becky (tên cô bạn), đêm nay là còn tương đối ít ồn ào so với mọi đêm. Thường thì mọi khi khán giả nhảy cả lên bàn, vừa hát vừa nhảy theo nhạc cùng các "cô" Drag Queen. Nhân lúc "cô" M.C. ẻo lả bước ra sân khấu giới thiệu tiết mục tiếp theo, tôi tranh thủ ngó quanh. Quán bar Finale bày trí cũng giống như mọi quán bar hiện đại khác thường gặp ở các nước phương Tây, với quầy bar chạy dọc theo tường, bàn ghế, đèn mờ xanh đỏ, sân khấu dành cho nhạc sống. Có khác chăng chỉ là màn trình diễn của các "cô" đồng tính nam vào các tối thứ Năm, thứ Sáu, thứ Bảy đã biến nó thành một trong những quán bar được yêu thích nhất tại New Zealand, một đất nước tương đối cởi mở về vấn đề đồng tính (3). Với giá vé vào cửa tương đối phải chăng - 55 đô-la New Zeland (một đô New Zealand theo thời giá hien tại bằng khoảng 0,72 đô la Mỹ), khách hàng có thể thưởng thức hai show diễn của các "cô", mỗi show chừng một tiếng, nghỉ giữa giờ 30 phút. Giá vé bao gồm cả đồ ăn (buffet bắt đầu từ 7 giờ 30 tối) nhưng không có đồ uống. Tuy nhiên khách hàng có thể mua đồ uống tại quầy bar với giá như ở ngoài (từ 5 đến 6 đô-la một ly vang, 12,50 đô một ly cocktail). Thậm chí giá đồ uống ở đây còn rẻ hơn so với nhiều quán bar khác tại khu vực trung tâm Auckland. Thảo nào quán đông khách thế. Cậu bạn người Hàn Quốc đi cùng chúng tôi từ nãy đến giờ chỉ chăm chăm nhìn lên sân khấu, mieng suýt xoa liên tục: "Ôi Chúa ơi không thể nào tin nổi họ là đàn ông. Nhìn giống phụ nữ kinh khủng!" Theo lời Becky, tuy các Drag Queen ban ngày ăn mặc giống như đàn ông nhưng họ không tự cho mình là đàn ông, bằng chứng là họ vẫn dùng toalet... nữ và rất khó chịu nếu ai đó gọi họ là "he" (anh ta) thay vì "she" (cô ta). Becky kể có lần một Drag Queen chạy ào vào bếp nơi các nhân viên phục vụ đang chuẩn bị đồ ăn, vừa khóc nức nở vừa "tố cáo" một khách hàng đã sờ nắn "ngực" của "cô ta", mặc dù đó chỉ là bộ ngực bằng cao su!

Giờ nghỉ giải lao giữa hai show, tôi tranh thủ bám chân Becky vào bếp gặp các "cô" Drag Queen. Dưới ánh đèn nhà bếp, nhìn họ rõ hơn trên sân khấu rất nhiều. "Cô" nào nhìn cũng nõn nà, vai tròn mềm mại, chân dài và thon, không khác gì các cô người mẫu thời trang là mấy, duy chỉ có đường nét thô ráp trên gương mặt và giọng nói ồm ồm là có thể "tố cáo" giới tính thật của các "cô". Họ cũng vui mừng ra mặt khi tôi khen kiểu tóc của "cô" này đẹp, "cô" kia xinh gái, múa hay. Ngoài quầy bar, khách hàng ùa ra chụp ảnh với các "cô". Họ thật sự vui vẻ, cười nói huyên náo, như Becky vẫn nói: "What bring them here is fun" (Họ đến đây vì vui). Tôi để ý thấy khá nhiều trong số họ là gay dạng transexual (theo lời Becky, có hai kiểu gay, một kiểu nhìn như nam giới và vẫn ăn mặc như nam giới, còn một kiểu khác là "transexual" - gay "chuyển đổi giới tính", trông hoàn toàn giống với phụ nữ, từ thân hình đến cách ăn mặc, trang điểm). Điển hình như hai "cô bé" ngồi bên quầy bar, ăn mặc theo đúng "mốt" hien đại của các cô gái trẻ ở New Zealand - áo hai dây hở bụng, quần jean hoặc váy denim cạp trễ, đi bốt cao đến bắp chân. Thấy tôi chăm chú nhìn, một "cô"
quay sang cười: "Hi" (xin chào) rất tươi tắn khiến tôi không thể không "đáp lễ".

Show diễn kết thúc lúc 11 giờ đêm, sau đó là màn nhảy nhót của khách cho tới 3 giờ sáng. Trên đường về nhà, nhớ lại cuộc tranh luận của chúng tôi hồi chiều về vấn đề đồng tính, Ryan - cậu bạn người Hàn Quốc, vốn phản đối kết hôn đồng tính, phát biểu hôm nay cậu đã được thật sự "mở mắt một phen". Rằng có một thế giới hoàn toàn khác bên cạnh thế giới của chúng tôi và của cậu - những người "straight" (không đồng tính). Tuy nhiên, đó là cuộc sống và trong thế giới đa dạng này chúng ta cần học cách chấp nhận sự khác biệt thay vì phân biệt.

Ghi chú:
(1) Thành phố lớn nhất của New Zealand.
(2) Giấy tờ chứng nhận thân nhân, thường có thông tin về ngày tháng năm sinh - luật pháp New Zealand quy định 18 tuổi trở lên mới được vào quán bar.
(3) New Zealand đã thông qua đạo luật cho phép kết hôn đồng tính vào tháng 12 năm 2004 và đạo luật này sẽ có hieu lực từ ngày 26-4-2005 sắp tới. Với đạo luật này, New Zealand trở thành quốc gia thứ ba trên thế giới cho phép kết hôn đồng tính - hai quốc gia còn lại là Đan Mạch và Hà Lan.

(Nguyễn Thủy Minh, Auckland 17-4-2005 - NCTG) Read More!

Thứ Năm, tháng 8 10, 2006

Năm tháng đắng cay hơn năm tháng ngọt ngào hơn ...

Olga Bergoltz

"Con người là mảnh vỡ của một ngôi sao buồn".

Tôi hình dung về Olga như thế, như một câu thơ của ai đó.

Người đàn bà cô độc đi dọc đại lộ Matxcova. Mùa thu. Đàn sếu và sương mù. Những trận gió ào ào trút lá. Buồn thì rõ rồi, Olga. Nhưng có phải ai cũng nhạy cảm đến độ cảm giác được cả nỗi đau của những chiếc lá rời cành ấy.

Những tấm biển treo dọc theo đại lộ
Nhắc những ai đi qua dù đầy đủ lứa đôi
Nhắc cả những ai cô độc trên đời
"Tránh đừng đụng vào cây mùa lá rụng"
.........

Không hiểu sao tôi cứ hình dung chị đã khóc khi viết những câu thơ ấy. Phải, ngay ở những câu thơ bình lặng ấy. Khi chị chấp nhận sự cô độc như không thể nào khác:

"Ôi trái tim tôi, trái tim một mình tôi
Đập hồi hộp giữa phố chiều xa lạ
Buổi chiều kéo lang thang mưa giá
Khẽ rung lên trên ô cửa sáng đèn
Ở đây tôi cần ai khi xuôi ngược một mình
Tôi sẽ yêu ai, ai làm tôi hạnh phúc
"Tránh đừng động vào cây mùa lá rụng"
Nhắc suốt đường vẫn chỉ bấy nhiêu thôi

Nếu chẳng còn gì khao khát trong tôi
Thì có nghĩa chẳng còn chi để mất
.....
(Mùa lá rụng)

Thơ của Olga là thơ của một người đàn bà đã trải nghiệm tình yêu với đầy đủ những cung bậc hạnh phúc và khổ đau của nó. Đó là tình yêu để mất vì những giận hờn nông nổi của tuổi trẻ:

"Chỉ có một lần thôi
Em hỏi anh im lặng
Thế mà em hờn giận
Để chúng mình xa nhau

Biết đi đâu về đâu
Con đò không bến đợi
Ôi cây xanh tình đời
Có nghe lời ta gọi?"

(Câu chuyện mười năm)

để rồi còn lại mãi một nỗi đau, một niềm ân hận xót xa:

"Năm tháng đắng cay hơn năm tháng ngọt ngào hơn
Em mới hiểu bây giờ anh có lý
Dù chuyện cũ đã xa rồi, anh cách xa thế
Em hát khác xưa rồi, khóc cũng khác xưa theo"

(Bài thơ cuộc đời)

Có phải vì thế mà thơ chị luôn tìm được sự chia sẻ? Như một thứ quy luật, nhiều khi tôi nghiệm ra khi đọc hai câu cuối trong bài "Mùa hè rớt":

"Sao ơi sao, sao sắp lặn vào đêm
Ta biết lắm thời gian đang vĩnh biệt
Nhưng sao chỉ đến giờ ta mới biết
"Yêu thương - giận hờn - tha thứ -chia ly"

Con đường tình yêu hình như ai cũng như ai, có phải bởi tuổi trẻ luôn đầy kiêu hãnh và sai lầm và "kinh nghiệm của người này không thể truyền cho người khác" (Nguyễn Thi Hồng Ngát), nên dẫu Olga có kể, có khuyên, có van nài:

"Những đôi lứa yêu nhau
Hãy nghe tôi kể lại
Chỉ một lần trót dại
Thế mà thành chia phôi"

thì con đường ấy vẫn cứ chẳng bớt đi chông gai cho những người đi sau:

"Lũ trẻ lớn lên tiếp nối hai ta
Lại hát lại lời yêu thủa trước
Vẫn sông Volga và những chiều sóng nước"

và Olga hoàn tòan có lý khi viết

"Nhưng xét cho cùng họ có lỗi đâu anh"

Bởi đó mới là cuộc sống. Tình yêu, và cả anh và em nữa, đều chẳng ai có lỗi. Trách làm chi những dại khờ non trẻ ấy.

Tôi đọc Olga như đọc chính nỗi niềm riêng của mình. Olga trăn trở từ trong mỗi giấc mơ. Kiêu hãnh thế, nhưng cũng mong manh và dễ tổn thương biết chừng nào:

"Em mong trở về trong giấc mơ anh
Dù trong mơ em không còn như ảnh
Em một thuở cuộc đời như chim như nắng
Như tuổi thanh xuân, như hạnh phúc vô bờ".

(Em mong trở về trong giấc mơ anh)

Ngay cả khi chị kiêu hãnh cất bước một mình mà con đường trước mắt vẫn còn thăm thẳm dài:

"Anh hãy cố vui lên con đường chia hai ngả
Tìm hạnh phúc bình yên trong ấm áp con mưa"

thì đoạn điệp khúc ấy vẫn òa lên day dứt khôn nguôi:

"Tôi ra ga lòng lặng lẽ như xưa
Một mình với mình thôi không cần ai tiễn biệt
Tôi không nói cùng anh đến hết
Nhưng bây giờ còn phải nói gì hơn
Cái ngõ con đã tràn ngập màu đêm
Những tấm biển treo ngang càng thấy trống:
"Tránh đừng động vào cây mùa lá rụng"

Olga Bergoltz - tôi vẫn hình dung ra chị như thế -"con người đi cô độc quá trên đời". Mẫn cảm, ưu tư như "Mùa hè rớt" của chị.

Nguyễn Thuỷ Minh. Auckland a sleepless night. 28/12/2002 Read More!

Thống kê web